Lời xin lỗi thứ 100

Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:

– Cậu đến đón mình được chứ?

– Được, đợi mình 5″ (5 phút)

– Nhanh lên đấy nhé?

3 giờ chiều tôi đợi mãi, …5″..10″…15″… cuối cùng cậu ấy cũng tới.

– Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi

– Mình xem một chương trình tivi

– Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.

Và đó là lần đầu tiên
cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất
phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.

…. Tôi khóc òa lên khi
cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin
lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục, “mình xin lỗi” cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời
nào… tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.

Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại
nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi
nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến
trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói
là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh
viện.

Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói “mình xin lỗi” và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên “đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi…” Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.

“Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???

Đừng có xin lỗi… cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu… không bao giờ.

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.

Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu… nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi… mãi mãi…

Và một tháng sau mẹ cậu
ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những
lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

“… lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,

nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!”

” lần thứ 2…. “

” lần thứ 3….” ……Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện.

“Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi….”

Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trông xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY – MÌNH XIN LỖI.

5 thoughts on “Lời xin lỗi thứ 100

  1. mih nghi~ ban. ay’ cug~ se~ tha loi~ cho ban. thoi.cak’ chuoc. loi~ tot’ nhat’ la` sog’ sao cho vui ve? hp de? ban. ay’ co’ the? ngam. cuoi` noi 9 suoi’

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s