Nhật ký tình yêu (phần 2)

Anh số 2

Cũng giống như anh số 1 anh số 2 cũng là do một người quen cám hấp nào đó của mình giới thiệu.

Kiểu như là “Anh dạo này gái mú chán quá, chú em có đứa bạn nào được
được giới thiệu anh phát”, “vầng, em thì cũng khác mấy gì anh, à, nhưng
em có con bạn này cũng được được, ông anh thử chiến xem, tên tuổi, số
điện thoại, YM như vầy như vầy như vầy……”. Đấy, đại loại vậy !

Phải cái là anh này khác hẳn anh kia, hầu như chả gọi điện, chỉ toàn chat YM.

Chủ nhật, 12h kém 15 phút, mình đang ngồi thái dưa chuột để làm salat
thì điện thoại reng. Thật tình cờ và thật là bất ngờ, anh số 2 gọi điện.

“À lố, ai đó?”

“Anh đây”

“Anh nào?”

“Không nhớ anh à em? “

“Anh Tuấn à? em éo đùa đâu nhé”

“Không, anh là Q mà.”

“Thôi chết, anh Q à, em bị nhầm, sao hôm nay rồng lại gọi đến nhà ……thiên nga thế này.” (hé hé)

“Em lắm anh nhỉ? uh, anh mới ra Hà Nội, hôm nay rảnh định mời em đi ăn trưa. Em rảnh không? “

Ăn trưa à? mất 3 giây để suy nghĩ, rút kinh nghiệm anh số 1, mình nghĩ
là mình cần thời gian để quên đi kỉ niệm đau thương, ăn thì phải từ
chối thôi nếu ko muốn mối quan hệ sẽ đi quá xa (hí hí)

“Em hôm nay rảnh nhưng em phải ăn cơm ở nhà với bố, hôm nay có mỗi hai bố con ăn cơm với nhau. Tiếc quá.”

“Thế không ăn trưa đc thì mời em đi uống nước vậy nhé? 2h chiều được không em?”

“Dạ được!”

Anh chào mình rồi định cúp máy làm mình ú ớ gọi với theo… “Ơ, thế tí
nữa hẹn gặp ở đâu? Địa chỉ địa điểm để em biết đường mà đến chứ?”

“Sao em lại phải đến mà không phải là anh đến đón em? Anh sẽ qua đón em nhé? Được không?”

ôi ôi ôi, oánh trúng tâm lí của mình. Mình vốn lười nên rất thích được
đưa đón chiều chuộng. Anh số 2 đã ghi điểm ầm ầm. Anh cúp máy rồi mà
mình vẫn còn mơ màng tưởng tượng. Anh í thật là galant, thật là tâm lí,
đúng là đàn ông đích thực. Ko quản ngại đường xa đưa đón. Tự nhiên thấy
hồi hộp quá đi. Mình sẽ phải mặc bộ quần áo nào đây? Mặc cái gì đây? Để
tóc kiểu gì đây?…. Ăn cơm mình vẫn nghĩ, ngồi xem Đê Chang Kưm mình
vẫn mơ màng nghĩ………. (Thật ra sau này mới biết nhà anh ở Hàng
Ngang gần xịch nhà mình, nếu biết sớm thế thì chả cần phải suy nghĩ
nhiều thế)

Nghĩ cho lắm vào, loáng cái đã 2h, anh đã đến. Buổi
hẹn đầu thì không thể để anh chờ quá 5 phút, công nhận không? Thế nên
rốt cục mình mặc nguyên bộ đồ đang mặc trên người (quần lửng trắng, áo
phông xanh)

Anh đã đến, ư ứ ử ừ ư……. biết nói thế nào nhỉ….. Chẹp, riêng anh số 2 thì mình phải có đoạn đặc tả ngoại hình.

Tóc anh mới cạo trọc nên mình suýt không nhận ra. Ko sao, mình vốn
thích con trai tóc ngắn với đầu trọc mà, nhưng mà đầu trọc lại đeo kính
cận thì nhìn nó cứ khơm khớp…. heee…… lưu manh giả danh cán bộ ứ
thể chịu nổi.

Nhìn xuống dưới mới gọi là xúc động, lần đầu
tiên thấy con trai mặc quần bò loe, kết hợp với sơ mi trắng đã được cố
tình cởi bỏ 4 cái cúc áo he he he. Quả giầy mới choáng, giầy da đen,
mũi vuông nhưng mõm lại dài và cong vút. Mình lấy tay bụm miệng cười,
giả vờ là cười duyên “Anh chờ em lâu không?” chứ thực ra là cười cái sờ
tai lít của anh tức cười quá.

Nhưng có sao nào, ngoại hình vốn không phải tiêu chí hàng đầu của mình cơ mà quan trọng là anh galant và tâm lí.

Anh đèo mình, vừa đi vừa nói chuyện kiểu…. Em ăn cơm chưa? em ăn cơm
rồi anh ăn cơm chưa anh cũng ăn cơm rồi… vv… Thế quái nào mà cả
cuộc đời này hẹn hò có lẽ mình chỉ toàn nói chuyện ăn uống. Anh hỏi
mình có thích nấu nướng và hay nấu nướng không? Câu trả lời tất nhiên
là không nhưng mà giác quan thứ 5 một phần hai của mình mách bảo là nên
trả lời là có (he he he)

Đi một hồi thì anh đèo thẳng mình đến
một quán tên gọi là Néo – 48 B Phan Bội Châu. Hơ hơ, hơi choáng, thông
thường các anh hẹn hò hay hỏi mình là em thích đi đâu? Em thích làm gì
nào? …..v.v. Thằng cha này thì chả hỏi lấy một câu, đèo thẳng đến
hiện trường luôn.

Chậc, ko sao, chắc anh ý là người mạnh mẽ có tài chỉ huy (thích chỉ huy thì đúng hơn, hê hê)

Quán khá yên tĩnh vì vắng, không gian cũng sang trọng nhã nhặn, chỗ
ngồi bố trí dọc sát hàng lang có cửa kính rộng, view nhìn xuống đường
phố.

Gọi nước rồi bắt đầu nói chuyện. Lúc nãy mình có nói là
anh đang hỏi mình về chuyện nấu nướng. Mình phát hiện ra là đó có lẽ là
tài lẻ và là sở thích của anh. Bằng chứng là mình cứ lái sang chuyện
xem phim với chơi game là anh lại ậm ừ, cầm cốc nước lên hớp một ngụm
rồi lại “Thế em có biết thứ tự các món dọn lên trong bàn tiệc của tây
ko?… Thế em có biết vị trí để dao nĩa? Thế em có biết… em có
biết…” bla bla bla

Mình đọc sách thấy nói rằng, một trong
những cách gây thiện cảm ngay với người khác là biết gợi cho người ta
nói về cái người ta thích và lắng nghe nhiệt tình.

Mình chăm
chú nghe anh nói, anh bảo là anh thích ăn ngon và nấu ăn cũng rất ngon,
mẹ anh nấu ăn cũng rất ngon, nấu món này phải thế này, ăn món này phải
thế kia……vv…. Đôi lúc mình chớp chớp mắt, những lúc không chớp
thì mình trợn tròn mắt nghe từng lời anh (Một là cho thấy mình đang
lắng nghe, hai là trợn mắt lên cho mắt nó to cho nó xinh đẹp) Mình thêm
vào những câu như là “Ôi, thế á!”… “Vậy sao? Thật là hay quá!”…
“Anh giỏi thật đấy”…

Thật là vô cùng duyên dáng ý tứ, công nhận không?

Nhưng rồi anh chợt đổi giọng…

“Anh thấy em nên học nấu ăn đi, con gái cần phải biết nấu ăn ngon.
Không có thằng đàn ông nào thích những cô gái vụng về nấu ăn dở tệ. Mà
con gái thời nay thì toàn những đứa chả biết gì về nữ công gia chánh.
Như thế là hỏng, anh thật, những đứa như thế ko giữ nổi chồng đâu. Mà
có khi chưa chắc đã lấy được chồng í chứ đừng nói chuyện giữ. Anh mà
lấy vợ thì vợ anh nhất định phải biết nấu nướng ngon lành, anh là con
một, nên chắc chắn sẽ ở cùng bố mẹ, anh muốn vợ anh phải biết lo toan
gia đình, chăm sóc bố mẹ chồng. Anh đến nhà anh chỉ cần tham quan cái
khu bếp là biết ngay con gái đó có biết nấu nướng vun vén không? Biết
sắp xếp gọn gàng sạch sẽ thì đến 80% là nấu ăn không tồi.

Anh nhắc lại là em nên đi học nấu ăn đi, anh khuyên thật đấy.”

Hơ hơ……. mình đang ngồi ngả ngớn trên ghế đệm tự nhiên càng nghe
anh nói mình càng từ từ ngồi thẳng lưng, tiến gần mép ghế, chỉ ngồi
bằng nửa mông, một tay chống lên bàn giữ thăng bằng một tay với cốc
sinh tố dưa hấu, hút một hơi từ từ để lấy lại thăng bằng.

Sợ nhỉ, ko lấy được chồng, sợ nhỉ, phải ở với bố mẹ chồng, sợ nhỉ, phải biết dọn dẹp, sợ nhỉ,…… ôi sợ quá.

Mình khẽ nghiêng đầu, lấy tay xoắn tóc, mắt nhìn vu vơ….. “Vâng, em cũng biết điều đó”

Nghe xong câu đó chừng như anh cảm thấy an tâm hả hê nên liền đứng dậy “Em ngồi đây, anh đi toilet”

Hơ hơ hơ……….., đi vệ sinh thì cũng chẳng có gì nhưng mà mình vẫn thấy mắc cười.

Đi vệ sinh xong chừng như nhẹ nhõm hơn, anh hỏi mình uống gì nữa không
gọi thêm đi, rồi tự gọi luôn cho chính mình một cốc trà bạc hà.

Chừng như thấy mình nói quá nhiều nên anh gợi í là đến lượt em nói về em đi, rảnh em thường làm gì.

Trong đầu mình thì nghĩ là em thưòng ăn và ngủ và xem phim nhưng không
hiểu sao đi từ não bộ thốt ra đến bờ môi gợi cảm thì nó lại thành thế
này “Em thường đọc sách và nghe nhạc buổi tối, thỉnh thoảng rảnh rỗi em
giúp mẹ nấu ăn, cũng không biết nấu nướng gì đâu nhưng mà đứng lăng
xăng để học hỏi thôi”. Anh có vẻ hài lòng với câu trả lời thớ lợ của
mình (hĩ hĩ hĩ)

Xem chừng anh chỉ cần biết về mình có thế
thôi, anh nhìn đồng hồ, 4h15, anh lại đứng lên, quay sang mình nói: “Em
đứng lên đi, đến giờ về rồi, 5h anh có hẹn, anh phải đưa em về.”

Đến và đi cun cút như chim, chả có cơ hội lựa chọn và đưa ra í kiến.

Đưa mình về, anh bảo là rất vui được gặp em, em thường rảnh ở nhà lúc
nào để anh gọi điện cho em. Thế cơ đấy, có cảm tình với mình thế cơ
đấy, chả bao giờ gọi điện bây giờ lại gọi điện.

Mình trả lời “Ah, anh gọi lúc nào cũng được, ngoài những lúc không có nhà thì em toàn ở nhà.” He he he

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s