Ngày mai nhọc nhằn sẽ qua

(Dân trí) – 8-3 thật vui vẻ! Công đoàn tặng một số tiền nhỏ để chị em có thể mua gì tùy thích. Công ty trao món quà khá thiết thực và sếp cũng có quà riêng là bó hoa ly to cho từng cán bộ nữ trong văn phòng.
Ôm đám quà cồng kềnh về, chị háo hức ra chợ mua đồ ăn để kịp chuẩn bị bữa tối cho cả nhà, hôm nay sẽ đặc biệt hơn mọi ngày một chút.

Mở cửa nhà, chị ngạc nhiên khi nhìn thấy trên bàn là bông hoa hồng còi cọc, lơ thơ vài chiếc lá, nằm chơ vơ trong chiếc lọ hình như lâu mới dùng đến. Bên cạnh gài tờ giấy nhỏ: “Tặng vợ yêu nhân ngày 8-3. Gửi đến em một nụ hôn nữa này! X”. Chị đã khóc vì xúc động. Chồng của chị đấy, anh luôn thế, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng lãng mạn và ngọt ngào.

Vốn là một công tử bột, ngày lấy anh, có người đã e ngại giùm chị. Anh bản tính phóng khoáng, phiêu lãng quen với sung túc đủ đầy, liệu có thể là một người chồng, người cha trách nhiệm?

Tiếp tục đọc

Advertisements

Cọc màn inox như ăng ten ti vi

Sau khi lau chùi và dọn đồ mệt phờ râu, nó nằm duỗi chân duỗi tay một cách khoan thai và sung sướng, ngắm cái thành quả của mình. Cái phòng ngủ nhỏ nhắn của nó vừa mới được sửa sang, ánh đèn nhè nhẹ và ấm áp tỏa ra từ đèn hắt trên trần thạch cao, từ đèn cầu cắt đáy giữa phòng, đèn downlight và cả LCD nữa. Bỗng vo ve vài con muỗi từ đâu chui ra trong tiết trời ấm áp chuẩn bị sang xuân. Lúc đó nó mới chợt giật mình, mải làm đẹp căn phòng mà quên mất không đóng đinh lấy chỗ căng dây, mắc màn.

Nhìn lại cái căn phòng đẹp đẽ mà đóng đinh vào thì không nỡ, rồi cái phòng này sẽ lại lỗ chỗ thủng vì những cái đinh. Không hy vọng gì lắm nhưng nó vẫn lên google để search “cách mắc màn đẹp”, “mắc màn”,… Cuối cùng thì ra được cái hỏi đáp không biết của e nào “Chỗ nào bán cọc mắc màn rút lên rút xuống bằng inox kiểu ăngten TV nhỉ?

Vậy là giờ đã có cái cọc có thể rút lên rút xuống rồi nhỉ. Một việc tưởng là bé nhưng có lẽ đến 98% dân mình vẫn phải mắc màn hoặc nằm phòng máy lạnh cho khỏi muỗi 😀

Lang thang thêm 1 lúc, thì search ra được 1 bài của bác nào đó trên báo DDDN.com về “Chuyện cái cọc màn”, post vào dưới bài viết này cho bà kon tham khảo. Đọc xong mới hiểu vì sao nước mình chắc vẫn còn nghèo lắm, và khoảng cách với những nước phát triển khác còn lâu mới được thu hẹp. Với dân mình, việc lớn không làm được, còn việc bé thì chẳng thèm làm. Haiz!!! Thôi, mai gọi cho cái bác gì ở Yên Phụ gần nhà xem cọc mắc màn thế nào rồi cập nhật tiếp cho mọi người nhé!

Chuyện cái cọc màn

Nước ta thuộc miền nhiệt đới, khí hậu ẩm thấp, sinh ra lắm muỗi. Do vậy hầu như nhà nào khi ngủ cũng phải mắc màn. Song, mỗi nhà mắc một cách, hoặc dùng cọc gỗ, hoặc đóng đinh vào tường; cách nào trông cũng luộm thuộm, nhếch nhác, làm cho phòng ngủ thiếu đi nét thẩm mỹ.

Từ thực tế đó tôi nghĩ tại sao lại không thiết kế một bộ giá treo màn gọn nhẹ bằng kim loại, có thể lắp vào tháo ra dễ dàng, làm cho căn phòng ngủ lịch sự hơn, văn minh hơn. Tôi bèn biên thư cho 2 cơ sở sản xuất hàng kim khí khá nổi tiếng, 1 ở Hà Nội, 1 ở TP HCM, vì 2 nơi này có dây chuyền thiết bị phù hợp cho việc sản xuất một mặt hàng tiêu dùng mới như vậy, mà không phải đầu tư gì nhiều. Tôi tự nguyện làm anh cố vấn thiết kế miễn phí.

Ba năm trôi qua chẳng có ai đoái hoài. Có thể người ta cho tôi là anh dở hơi, hoặc còn lo làm ăn lớn công nghiệp hoá hiện đại hoá, chứ thì giờ đâu mà lo làm cái thứ vặt vãnh đó.

Đùng một cái, cách đây 3 tháng, không biết có phải các tư tưởng lớn gặp nhau hay không, tôi ra Móng Cái thấy chợ bày bán nhan nhản bộ giá treo màn bằng inox của Trung Quốc rất đẹp. Bà con ta đi du lịch ra đó có nhiều người mua 1 – 2 bộ, mỗi bộ 200.000 đ cả màn kèm theo, đẹp như màn cưới. Sơ bộ tính, bước đầu mỗi năm Trung Quốc bán sang Việt Nam 200.000 bộ, thì họ đã thu được 40 tỷ đồng. Nếu ta tự sản xuất được, thì nhu cầu của thị trường trong nước tối thiểu khoảng 500.000 bộ bởi giá tạm tính 150.000 đ/bộ kể cả màn sẽ có tiền là 75 tỷ đồng. Doanh số ấy đối với 2 cơ sở sản xuất trên không nhỏ đâu! Các cơ sở sản xuất màn “ăn theo” bán được sản phẩm.

Một số DN của ta cứ hay nghĩ đến sản xuất những mặt hàng phức tạp, đầu tư lớn, xuất khẩu ra nước ngoài, mà ít quan tâm tới việc nghiên cứu sản xuất các mặt hàng vừa tầm với khả năng của mình, đáp ứng rộng rãi nhu cầu của người mua trong nước, hiệu quả kinh tế cao.

Đêm nằm, tay gác trán nhìn bộ giá treo màn Trung Quốc vừa mua, tôi tiếc muốn đứt ruột.

Vũ Trọng Cường
Theo DDDN

Điểm 8

TP – Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.

Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp bị cười cợt, chưa kể sau đó còn có nhiều giai thoại.
Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhổm. Với đề ra là “Hãy kể lại một kỷ niệm sâu sắc của em”, thầy nói lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu.

Khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người, nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm, nhưng không được.

Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Tuy nhiên, dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay lớp trưởng. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích.

Cường thường có những câu văn kiểu như “Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa”…Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.

Vậy thì của ai? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn… Có khi bài trước mới được sáu điểm với lời phê “Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn” thì bài sau nhận được ngay điểm bốn với lời phê “Quá lan man dông dài!”. Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.

Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.

Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng, nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của bạn đỏ ửng.

Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội. Nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm tám. Phải, điểm tám! Chúng tôi nhìn rõ số tám đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động.

Giọng thầy trầm trầm: “Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm, nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết…”.

Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:

– Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.

Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.

“Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con”.

Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.

Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.

Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gửi gắm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.

Blog Trai To
Nguồn: Báo Tiền Phong

“Giữ lửa” giùm anh nhé!

(Dantri.com) “Chào em, sao hôm nay vợ anh về sớm vậy? Chiều nay, vợ yêu cho chồng thưởng thức món gì ngon đây?” – Dũng vừa hỏi, vừa vòng tay ra ôm ngang lưng vợ đầy trìu mến. Nhưng thay vì trả lời Dũng, Giang chỉ im lặng với một thái độ dửng dưng.

Đang hồ hởi, tâm trạng Dũng chợt chùng xuống, nén tiếng thở dài rồi lẳng lặng lên phòng. “Chắc cô ấy lại giận gì mình đây”, Dũng thầm nghĩ rồi với tay bật TV xem chương trình thể thao.

Giang là vậy, hễ có gì trái ý hoặc tâm trạng không vui là cô có thái độ rất tiêu cực kiểu “3 không”: không hỏi – không nói – không trả lời. Những lúc như vậy, cho dù Dũng có gặng hỏi thế nào, gợi mở đủ chuyện, Giang cũng chỉ lặng thinh, có khi đến cả tuần.

Nhiều khi, chỉ vì một nỗi buồn vô cớ nào đó hay có chuyện không vui ở cơ quan là Giang lại im lặng, buồn bực ngay cả với chồng. Hòa khí giữa hai vợ chồng chỉ trở lại khi Giang tự cảm thấy tâm trạng mình nguôi ngoai hoặc sau khi tự cho rằng: “Thế đủ rồi”.

Tiếp tục đọc

Một chút lãng mạn giữa thương trường

Max Havelaar

Bài viết của tác giả Nguyễn Nghị – Max Havelaar *

Người ta thường ví thương trường với chiến trường. Mà chiến trường thì chẳng phải là nơi để mơ mộng.

Tuy nhiên, ngày nay, người ta lại cũng được chứng kiến những nỗ lực ngày càng rõ nét nhằm thực hiện giấc mơ về một thương trường không có tiếng súng, không giới tuyến ta-địch và như vậy sẽ không có cái logic ta không diệt địch thì địch sẽ diệt ta.

Max Havelaar *

Năm 1985, tại một quán cà phê ở nhà ga Utrecht (Hà Lan), hai người Hà Lan, Nico Roozen và Frans van der Hoff, một người hoạt động nơi những người tiêu thụ cà phê ở Hà Lan, một người sản xuất cà phê với các thổ dân tại một vùng hẻo lánh ở Mexico, chưa hề quen biết nhau cho tới lúc tình cờ gặp nhau.

Cuộc gặp gỡ không được chuẩn bị trước này là điểm khởi đầu cho một công trình có tầm vóc quốc tế, chắc chắn không phải vì tác dụng gây phấn chấn và làm đầu óc tỉnh táo của những giọt cà phê, mà là vì những ưu tư của những con người hoạt động trong các môi trường xã hội – vào cái thời toàn cầu hóa ở mức độ cao – ở hai đầu của địa cầu được nối kết với nhau trong một quan hệ thương mại không mấy cân xứng.

Tiếp tục đọc

Sữa nhiễm độc: Dấu hỏi về Trách nhiệm và Lương tri

Khi ATVSTP chỉ được kiểm tra và cấp giấy chứng nhận “lấy lệ”, và cơ quan công quyền vẫn ca điệp khúc về lực lượng mỏng, thẩm quyền hạn chế, thiếu sự phối hợp đồng bộ… thì người tiêu dùng chỉ còn biết trông chờ vào lương tri của những người tham gia quy trình sản xuất, phục vụ, thay vì dựa vào hệ thống công quyền đủ mạnh trong một xã hội pháp quyền.


Phát hiện sữa gây sạn thận trên thị trường VN. (Ảnh VNN)

Một xã hội không kiểm soát nổi đồ ăn thức uống cho con người, một xã hội hồn nhiên ăn, uống cho đến khi giật mình, hốt hoảng vì bên kia biên giới công bố đó là thức ăn bẩn gây tổn hại đến sức khỏe, thậm chí mang cái chết đến cho con người, lại nhằm đúng vào thế giới trẻ em, mầm non của dân tộc, xã hội đó sẽ đi về đâu? Phát triển kinh tế để làm gì?

Vụ sữa sản xuất tại Trung quốc bị nhiễm độc uống vào gây suy thận cho trẻ em đã làm cả thế giới xôn xao, đến giờ này những câu hỏi về con đường đi và sự hiện diện của loại sữa này trong thị trường Việt Nam và trong ngăn tủ lạnh của bao gia đình vẫn còn bỏ ngỏ gây hoang mang trong xã hội.

Sữa độc chỉ là phần nổi của tảng băng chìm khổng lồ về ATVSTP thiếu kiểm soát ở đất nước ta.

Tiếp tục đọc

Vợ chồng trẻ thời bão giá

Mùa xuân hoa lá cỏ cây đâm chồi nảy lộc, có hai kẻ cô đơn tự nguyện gắn kết cuộc đời lại với nhau. Sau khi đăng ký kết hôn được khoảng hai tuần, trong thời điểm nhạy cảm này, không thấy chồng “kháng án” gì, thế là vợ yên tâm cưới, hai đứa về cùng một nhà.

Đôi khi vợ cũng hay lo, chồng vốn là chàng công tử, từ bé chỉ biết học và học, không rõ có đủ sức, chung vai gánh vác gia đình cùng cô vợ bé nhỏ không. Mấy tháng đầu cưới nhau thật hạnh phúc, thấy thỏa tâm nguyện được ở bên người mình yêu. Cuộc sống tươi đẹp như chẳng còn gì để mơ ước. Vợ và chồng cùng lôm côm nhìn nhau nháy nhủ: “Giá cứ mãi như thế này thì thích nhỉ!”.

Tiếp tục đọc